
10-31-2011, 10:32 AM
|
 |
Member
|
|
Tham gia: Oct 2011
Posts: 35
Thanks: 14
Thanked 18 Times in 15 Posts
|
|
"Ma' ơi Ba về ! Ba về Má ơi !"
Câu nói quen thuộc từ ngày nào giờ còn đâu ???
__________________
binhyennhe!
|
|
The Following User Says Thank You to Bình yên nhé For This Useful Post:
|
|

10-31-2011, 10:38 AM
|
 |
Member
|
|
Tham gia: Oct 2011
Posts: 35
Thanks: 14
Thanked 18 Times in 15 Posts
|
|
Trích:
Nguyên văn bởi LangTuBinh
[b]"Hiền như que củi "]/b]
Câu này LTB chưa nghe qua nhưng cũng tò mò chút  nên muốn biết
|
-----------------------------------------------------------
Nếu LTB thấy "que củi" rồi thì nó hiền lắm, hiền như khô vậy. Cho vào lữa nó sẽ cháy thành than mà ko biết la lên, ko biết nói, lâu lâu gặp ai đó hung dzữ chút thì họ chỉ cầm lên làm cây dùng để guýnh người thôi ah hihiiiiii ...
LTB
__________________
binhyennhe!
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to Bình yên nhé For This Useful Post:
|
|

11-01-2011, 09:40 PM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Má tôi bật đứng dậy không kip noi điều gi với thim tôi bươn bả đi như chay trở về nhà .
Khi tới trước nhà thi mấy ông bà lôi xóm đang đứng chật trong nhà . Má tôi nhào vô ôm lấy ba tôi và má khóc như con nít, "Minh đã về thiêt sao có phải đi nữa không mình , em sơ lắm mình ơi " tôi nghe tiêng má tôi nói trong nước mắt . Ba tôi đưng lặng yên ôm má vào lòng với đôi tay răng chắc của môt người linh chiến . Bốn anh em tôi đứng dzom` không đứa nao` nói một lời .Đứa em gái tôi ghé tai tôi hỏi Sao má khóc vậy anh hai.
Sau mười ngay phép ba tôi lai ra đi và sau đó anh em tôi co thêm đứa em gai út .
Gan hai nam sau ngày em tôi ra đời thì cơn loc' thang tư thổi đến cùng sư điều tàn cua chết choc đói nghèo cung cực mà cơn lốc cach mang ấy mang lại cho gia đinh tôi nói riêng và cho miền nam nói chung. Cơn lôc ấy cươp đi bao mang sống trong canh tù đày cùng bao người bỏ mình trên biển .
Ngay 30/4/75 gia đinh tôi đây tang tóc , Chú rể tôi hy sinh ngoài cầu Binh Triệu trong trân chiến cuối cùng . Người ta nói chết rồi là hết nhưng chú chết vãn chư yên . Tấm thân tàn phải nằm phơi mình bên lộ tới ngày 2 tháng 5 gia đình mới biết tin ngày 3 mới mang được xác về chôn cất . Chông mất cô tôi sông như chiêc bóng âm thầm , có đau thương nào hơn được đau thương của môt người con gai mới đám cưới chưa đây năm thì chông ra đi không bao giờ trở lại . Cô xin phep gia đnh chông về nhà ở vơi ông bà nôi môt thời gian cho khuây khỏa .Ba tôi cùng chú ruột tôi bặt vô âm tín . Ông bà nội tôi , má tôi cùng thím dâu như già hơn hàng chục tuổi . Cứ mỗi lần nghe phong phanh có tin gì má tôi và cô tôi lai vôi vã hỏi thăm . Bà nội tôi ngày nòa cũng thắp nhang câu xin cho ba và chú tôi được bình an trở về .Đúng môt năm sau mới nhận được thư của ba từ ngoài Thanh Hóa gởi về. Gia đinh tôi thật vui khi biết ba tôi vẫn còn sống . Riêng chú tôi thi chưa có tức gì . Ngay tối hôm ấy bà nội và má tôi cùng ông và cô tôi bàn tính đi thăm ba tôi đông thời cũng luôn tiện dò hỏi về chú tôi .
Môt tuân sau má tôi cùng bà nội khăn goi đi thăn ba tôi , Mang theo đồ ăn , thuốc hút và nhưng vât dụng cá nhân . Tôi đoì đi theo nhưng má nói để lần sau sẽ cho đi . Hai người phụ nữ một gì một trẻ lăn lội ra ngoài xứ bắc thăm con thăm chồng .
Từ ngày má tôi đi thăm ba tôi đếm từng ngày sau một tuần thì mỗi ngày anh em tôi đều ngóng ra trước nhà chờ má tôi vè . Mỗi khi có chiêc xe Lam dừng trước nhà anh em tôi chạy ào ra , có lần em tôi té trầy đầu gối chảy máu ngồi khóc ròng .
Mỗi ngày sao dài quá thât đúng là sư trông đơi làm cho người ta c cảm giac thời gian dài thêm ra . Mãi hau tuần sau má và bà nôi tôi mới vè tới .
Môi có hai tuần mà má tôi già đi trông thấy măt sạm nắng hôc hac' . Từ ngày tôi biết đi cho tới hôm đó chưa bao giờ tôi thấy má tôi đi xa lần nào cả . Chăc có lẽ chuyên đi này là chuyên đi xa nhất của má tôi .
Sau khi đi thăm ba về má tôi trở nên it noi' hơn trước . má thu*ng ra sau nhà ngôi trên chiếc ghế bố môt mình nhin dòng nước chảy .
Mãi tới năm 85 ba tôi mới được tha về . Nhân thư ba tôi nói sẽ đươc thả nhưng cưa biết ngày nào và nói má tôi khỏi đi đón vì chưa biết đươc ngày nào . Khi được thả ba sẽ tư về .
Từ hôm nhân đươc lá thư ấy gia đình tôi sông trong sư chờ đợi mỗi ngay`ma' tôi đều dõi măt ngóng trông khi có chuyên xe lam dùng trước cửa . Thư ba tôi viết đề ngày 15/2 gia đìn tôi nhân đươc vào 25/3 cho mãi tới tháng 9 khi mà moi sư trôn chờ đã gần như tuyệt vọng thì b tôi mới trở về .
Hôm ấy là ngày thư bẩy khỏang gần 10 giờ sáng anh em tôi đang chơi sau nhà ông nội năm trên chiếc võng côt vào gốc cây Sa-phu-chê . Bà nội đang ngồi ăn trầu trên chiếc sâp cây phia trước nhà ,má và cô tôi đã đi ra ngaòi chợ . Bông dưng tôi nghe tiêng bà nôi tôi khóc và nói con ơi con đã về thật rôi sao .Ông ơi bố săp nhỏ về rồi " bà nôi tôi kêu ông nội .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

11-09-2011, 05:23 PM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Ông nôi tôi mừng quá lich quýnh sao té trên võng xuông vườn rùi lồm cồm đứng dây chạy vô .Khi bươc vô nhà ông nôi tôi đứng ngó ba tôi trân trân không nói nên lời . Ba tôi bưoc' lai ôm lấy ông nôi và hai cha con cùng khóc .
Giot nước mắt mừng tủi của những tháng năm xa cách .
"Cháu ra kêu má về nghe " bà nội tôi dục .
Tôi dạ rồi căm đầu chạy ra chợ .Từ nhà tôi ra tới chơ khoảng 1 km mà sao bữa nay tôi thấy dài quá xa quá tôi chay như bay mong sao mau tới nơi cho má tôi hay ba tôi đã trở về . Ra tới nơi tôi chư kip nói thì má tôi như linh cảm đươc nên hỏi ngay " ba con đã về rồi hả con ?." .
Tôi dạ rồi căm đầu chay về trước.
Tôi bước vô trong nhà chừng 5 phút thì má tôi cũng bước vô . Má ôm lấy ba tôi nguc đầu vô vai và nói trong tiếng nấc . " Có thiêt mình đã về với' mẹ con em không mình ? , Rồi họ có bắt mình đi cải tạo nữa hay không ? ". Anh em tôi cùng hai con thim' tôi cùng quây quần bên ba má .
Thât tô.i cho hai đứa em (con của chu tôi ) hai đứa quấn lấy ba tôi và hỏi khi nào ba chúng mới trở về ? Sao ba chúng không về cùng lươt với ba tôi .
Trong đầu oc non trẻ của chung tôi đâu co hiểu được rằng mỗi câu hỏi ngây thơ ấy là môt mũi dao bén nhọn xâu xé trong con tim khối óc của ba tôi cùng những người lớn trong gia đình. Tôi thấy măt ông đanh lai mắt nhìn vô khoảng không xa xôi không chớp, trong ánh măt ấy như có lửa , lửa của hận thù , ai oán sau những tháng năm bi đày ải của một người lính ngã ngựa .
Ba tôi về trong bộ đồ cũ kỹ nhà nát , người gầy như que củi , da đen xạm đôi môi thâm xịt vi sốt rét. Tóc trắng nhiều hơn đen . Hai ban tay ba chỉ con lai lơp da bọc xương , Cũng con người ấy mới ngày nào ba về phép trong bô đồ linh thật cường tráng oai hùng mà giờ đây trông ba thật thảm não người không ra người ma chẳng ra ma .
Riêng chỉ có ánh măt luôn sáng quắc khi ông nhìn đời , và ánh mắt ấy thật dịu dang độ lượng và cao cả của một người cha khi ông nhìn anh em tôi .
Theo cùng với ba tôi trở về là binh dau cung những cơn ho rũ rượi . Những lúc ba ho tôi chỉ biết đưng sau đưa tay vuốt lưng cho ba , mỗi lần ba ngồi xuống cúi đầu hai ta chống vô thành giường mặt ba đỏ ba thở thật khó . Nhiều lúc sau nhưng cơn ho ba phun ra một bụm máu hồng . Má tôi thường khóc mỗi lần ba ho ra máu
Ôi tháng năm của tù đày nghiệt ngã làm sao , giấy bút nào tả cho hết những đắng cay tủi nhục của những nguời tù như ba tôi .
Thế hệ của anh em tôi chỉ hiểu được một phần tỷ của những nỗi đau của người tù mỗi ngày là bao nhiêu tủi nhục hành hạ từ tâm hồn đến thể xác . Sư hiểu biết này chinh tôi chỉ cảm nhân đươc qua những lần ba ngồi kể cho nghe trong nghẹn ngào uất hận .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

01-19-2012, 02:44 AM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Hàng ngày má tôi và cô vẫn bán buôn ngoài chơ để kiếm sống . Từ ngày ba tôi về má tôi vui hơn nhưng cũng cưc hơn vì ba tôi không được khỏe . Ngày này qua tháng khác binh đau . Nhiều hôm tôi thấy ba ngồi trước tập hình của ngày ba má cưới nhau cùng những tấm hình khi ba còn trong lính , ba ngồi đó bất động hàng giờ lặng yên như để tìm lại những kỷ niệm xưa cùng những ngày tháng oai hùng nơi chiến trận , hay ngồi đó để tưởng nhớ những người đồng đội kẻ ngã trên sa trường , người vùi thân nơi trai tù cải tạo .Bát cơm chan đầy mô hôi của má nuôi tôi khôn lớn . tôi càng ngày càng thương ba , thương má nhiều hơn . Càng thấu hiểu được nỗi đau của thế hệ cha ông tôi đã và đang gánh trên đôi vai gầy quần quại môt cuộc đời thê lương của ngươi bai trận .
Nỗi đau chồng chất nối đuôi nhau tìm tới gia đình tôi . Ba tôi trở về chưa đây 5 tháng gia đinh tôi nhận giấy báo tin chú tôi chết ngoài trai cải tạo Thái Nguyên thím tôi như một người điên dại . Thím khóc thảm thiết rồi ngất đi trong tay vẫn ôm tấm hình chú khi tỉnh lai tay cầm tấm hình miệng hỏi " Tai sao anh không viêt thư về cho em ?" .
Tôi tư hỏi " Ai........... va ai có thể trả lời cho thím tôi câu hỏi này ??. Ba tôi từ ngày đó trở nên trầm lăng hơn it nói hơn .
Sau cái chết của chú tôi thím tôi nằm bẹp trên giường suôt ngày đêm nói lảm nhảm một mình trong tay không lúc naò rời tấm hình của chú . Ông bà nội tôi hoàn toàn ngục ngã về tinh thần băt đầu bịnh đau từ đó .
Môt năm sau thim qua đời , thêm một vanh khăn tang quấn trên đầu hai đứa trẻ vô tôi từ nay chúng thêm bơ vơ và vĩnh viễn mât đi cha và mẹ .
Cô tôi xin gia đinh chồng ở lai hẳn cùng gia đinh tôi để lo cho hai cháu .
Trong căn nhà nhỏ bé cũ kỹ lai thêm một bát nhang cho thím trên bàn thờ
Thời gian và thương đau cứ thế vùi dâp gia đình tôi . Cái tổ ấm đã nát tan càng thêm tan nát . Cùng trong năm ông nội và bà nội tôi nhắm mắt lìa đời .
Những năm ấy là những tháng năm cơ cưc nhất của gia đình tôi . Môt mình má tôi phải làm lụng cưc nhoc để nuôi anh em tôi và thuốc thang cho ba tôi . Cuôi năm ấy ba tôi vĩnh viễn ra đi , Để lai cho má tôi môt nỗi đau . Tuy chưa biết suy nghĩ sâu xa nhưng tôi thât sợ má tôi sẽ ra đi như thím tôi rồi anh em tôi sẽ sinh sống ra sao ????. Môt mình cô tôi sao xoay xở nuôi nổi anh em chúng tôi trong lúc gia tài không còn gì ngoai căn nhà mái tôn cũ nát.
Má tôi tiều tụy người còm cõi da bọc xương vẫn miêt mài bươn chải ngoai chợ từ sang' tới chiều để kiếm miếng cơm manh áo cho anh em tôi . Hai bàn tay má nổi gân xanh cùng những ngón ta gày guộc . Mới hơn bốn mươi tuổi mà trông như người ngoài 6 chục .
Tôi thương má nhiều nhiều lắm . Môt người thiếu phụ mới ngòai bốn mươi cái tuổi chưa phải già nhưng sưc nặng của những vành khăn tang cha mẹ chồng , chồng, em chồng , em dâu đè lên đầu má . Sức năng của đau thương noi tiep nhau đè lên đôi vai gay cua ma làm lưng má còng xuống . Má không khóc nữa phải chăng thương đau làm cho lòng má chai sạn hay má đã khô hết nước' măt để mà khóc . Má một bà mẹ VietNam không còn sức để khóc cho những đau thương chồng chất trong cuôc đời, có nhiều lúc tôi tư hỏi liệu trên thế gian này còn bà mẹ nào phai ganh chịu những đau thuơng như me tôi bà mẹ Viet Nam không ?????????????. .
Vây nhưng tôi chưa từng nghe mẹ tôi than thở hay phàn nàn môt lần nào .
Mỗi lần ngồi nói chuyên vơi tôi má tôi đều nở nụ cười thât tươi .
Tôi nhớ mãi câu mẹ tôi thường nói " Thà chết trong nụ cười còn hơn sông trong đau khổ " .
Sau này khi bước chân vào đời tôi mới thâm thía lời me tôi thường nói
Gia dinh tôi lâm cảnh thiếu trước hụt sau va` rồi những chiếc xe honda phải bán đi , tới những đồ đạc trong nha` cứ thay nhau đôi nón ra đi để đổi lai miêng cơm manh áo cho anh em tôi . Sau khi ba tôi mất trong gia đinh tôi còn lai má tôi cô tôi cùng chúng tôi 7 đưa trẻ ăn chưa no lo chưa tới . Hai người góa phụ phải xoay xở để nuôi nổi 7 đưa trẻ trong môt túp lều che mưa nắng bên bờ sông nước đen ngầu . Mỗi buổi chiều tà má tôi thường ngồi trên chiếc ghế bố nhìn dòng nước chảy xuôi ra biển đem theo những cánh lục bình tả tơi đơn lẻ . Cánh lục bình kia có khác nào thân phân của những con người trong cảnh nước mất nhà tan . Những cánh lục bình kia đang trôi theo dòng nước chưa biêt sẽ trôi giạt về đâu khác nào cảnh sống của gia đình tôi được ngày nào hay ngày đó chưa biết ngày mai sẽ ra sao
Tôi đủ lớn để phu với má cùng cô lam viêc để kiêm miếng cơm manh áo để sống còn giữa cuôc đời nghiêt ngã sau tháng tư đen .
Tôi theo đám ban cùng tuổi lang thang đi lươn ve chai . Mỗi buổi sáng khoác chiếc bao tai ra đi tơi chiều trở về mình đầy mùi hôi thối .
Tôi nhó và nhớ lăm ngày ấy ngày tôi thèm nhỏ dãi khi ngửu thấy mùi cơm từ trong căn nha` tôi đi qua bay ra
Lúc ấy là ba giờ chiều tôi khoác chiếc bao trên vai lững thững trên vỉa hè đường Hai Ba Trưng hương về phía cầu chữ Y . Bụng đói cồn cào vi sáng tơi giờ đó đâu có ăn gì. Khi đi qua căn nhà ngần cầu chữ Y tôi ngửi thấy mui` thơm của nồi cơm nhà ai bay ra làm bụng càng thêm đói . Tư dưng tôi đứng lại nuôt nước miếng . Tôi mơ ước có môt tô cơm nóng ăn với nước tương hay muối mè chắc không còn gì sung sướng hơn .
Cuôc đời là như thế đó người ta mơ được làm ông hòang bà chúa còn tôi chỉ mơ môt bữa cơm no với muối mè nhưng giâc mơ ấy nào có thành sư thật trong lúc này.
Hôm ấy khi về tới nhà thấy má đang lui hui dưới bếp tôi kể cho má nghe má ngước măt nhìn tôi và nói . " Ráng đi con đời con sẽ đổi khác má muốn con hứa vơi má là mai sau dù như thế naò cũng phải lo cho cac em con " . Tôi hứa vơi má .
Măt trời chiều như xuống nhanh hơn . Chắc có lẽ ông mặt trời không muốn kéo dài thêm những khoảnh khắc cố hữu để phải chứng kiến cái cảnh bần cùng của những con người như gia đình tôi .
Hôm ấy má ngồi nói chuyên vơi tôi thât lâu , má gợi lai cho tôi nhiều về ba ,
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

01-21-2012, 03:46 AM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Tôi không hiểu dụng ý của má .
Một tuần sau cũng một buổi chiêu má kêu tôi ra sau nhà má hỏi .
Nếu má gởi con đi với người ta đi thật xa con có giám đi một mình không con ?.
"Con đâu có sợ gi mà không đi , má hãy gởi con đi ." tôi trả lời
Nhưng thật ra lúc đó tôi không hiểu là đi thật xa là đi đâu . Và đi với ai . CHi một điều tôi luôn vững tin là má tôi bao giờ cũng chỉ mong cho tôi bằng người .
Bữa tối hôm đó má và cô nấu môt bữa thịêt ngon có thit và cá còn nồi cơm thì khỏi chê mùi thơm của cơm khi mới chín cộng với mùi thịt kho cá chiên làm anh em tôi cứ ngồi chờ đợi . Đã lâu lắm anh em tôi chưa bao giờ được ăn môt bữa ngon như hôm nay .
Bữa ăn tối đó má và cô tôi đăc biêt quan tâm tới tôi gắp cá thịt cho tôi nhiều hơn các em tôi . Tôi ăn đã no cứng bụng mà cô tôi còn gặp cho tôi thêm miếng thịt kho nữa và nói "Ráng ăn đi con mai này không biết có còn được gắp cho con ăn nữa hay không " .
Cô tôi nói xong má tôi và cô cùng đứng dậy ra sau nhà . Anh em tôi thật vô tư nào biết đươc bữa cơm này là bữa cơm mà má và có đã làm để tiễn đưa tôi lên đường vượt biên .
Và hai người cùng đứng dây bước ra sau nhà la để giâu đi nhưng giot lê trước lúc chia ly chưa biệt có còn cơ hội hay bao giờ găp lại .
Gần nửa đêm tôi đang say giấc má tôi vào gọi dậy , tôi dụi mắt bươc' xuống giường bước ra thấy cô tôi đứng sau cánh cửa trước nhà như chờ đợi ai . Tôi chưa hiểu việc gì thì có tiếng gõ cửa cô tôi mở cửa và quay vô nói với má tôi . " Họ tơi rồi chị cho cháu đi đi " .
Má khoác vô vai tôi một túi vải dắt tay tôi ra đường để tôi ngồi lên sau lưng bác xe ôm rồi nói " Bác đưa giùm cháu ra đo xin cảm ơn bác rồi vội vã chạy vô nhà như chạy trốn .Tôi chỉ kip thóang nhìn thấy sau lưng của má khi cánh cửa khép lại vôi vàng , chăc có lẽ nêu cánh cửa kia khép chậm má sẽ chạy ào ra và ôm tôi vào nhà không cho đi nữa.
Má chạy trốn để khỏi bật lên tiếng khóc khi tiễn đưa đứa con thân yêu của mình ra đi với rủi nhiều may ít . Ngoài kia sóng gió biết sẽ ra sao ....... Liệu có tới được bên bờ tư do hay sẽ là môt năm xương tàn dưới lòng biển lạnh mênh mông .
Ngôi sau chiếc honda chạy vòng vèo khỏang nửa tiếng tôi được bác đưa vô một căn nhà nhỏ đêm tối nên cũng chẳng biết là đâu . Vô trong nhà tôi thấy chừng chục người cả lớn lẫn nhỏ đang ngồi chờ đợi . Chừng 10 phút có người tới dẫn đi . Lúc này lại lên xe đò . Xe chạy như bay trong đêm . lên xe tôi mơi biết thật đông người . Xe chạy chừng 1 tiêng thi dừng mọi người xuộng xe bắt đầù lôi bộ trên bờ ruộng , càng đi càng lún , bùn đất lẹp nhẹp thât kho đi .
Đôi dép lào tôi đi phải tháo ra lôi chân đất . Đi được chừng 5 phút tôi thấy đau nhói dưới gan bàn chân , nhắc chân lên đưa tay rờ tôi thấy vât gì cứng cắm vô , mắm môi lấy tay nhổ ra , trời tôi tôi không biết rõ là vât gì tôi đoan là miểng chai . Khi đưng lai nhổ miểng chai ra một thiếu phụ dắt theo một đứa con gái đi sau tôi hỏi " Có chuyện chi vây con ?" .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

10-11-2012, 01:54 AM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
"Dạ miếng mẻ chai xóc vô chân thôi thím ". Tôi trả lời .
" Đau không con ? , ráng đi chút nũa tới ghe rồi con " Thim nói .
Tuy thật đau nhưng tôi ráng cà nhắc bước đi . Tròi đêm im lìm gió biển làm tôi thấy lạnh . Cai lạnh của bển cả bao hiệu cho tôi sự cô đơn của ngày tháng sắp tới nơi xứ la quê người .
Tôi bỗng muốn quay trở về với má cung cô và các em tôi . Giờ này chăc các em tôi con` đang ngủ chung không biết viêc tôi ra đi . Sáng mai chúng sẽ ngỡ ngàng khi thức dậy thấy văng bóng tôi , và từ nay tôi sẽ không còn ở bên chúng để bênh vưc chúng mỗi khi bi đứa nào ăn hiếp .
Mấy đứa bạn thường cùng nhau đi lượm ve chai sang' mai tới rủ tôi sẽ ngỡ ngàng khi tôi đã ra đi .
Má cùng cô tôi chắc giờ này đang ngồi nghĩ về tôi .T ừ nay trở đi ai sẽ giúp má tôi .... Bao nhiêu câu hỏi làm tôi muốn quay trở lai để về với má cùng các em . Nhưng tôi không biết tôi đang ở đâu thi sao co' thể trở về ??? .
"Sao đứng lai vây đi lẹ lên con " vẫn dọng noi của người thiếu phụ di sau lung toi .
Càng đi tôi càng nghe tiếng sóng nước vỗ vô bờ rõ dần . không lâu lắm tôi tớ bờ sông. Vừa tới nơi ngươi ta bắt nằm sâp xuống bờ sông và sau đó từng tốp môt
lăng lẽ xuông thuyền máy nhỏ chạy đi . Tôi đi cùng với mẹ con người thiếu phụ .
Chiếc xuồng đuôi tôm xé nưoc' chay như bay trong màn đêm đem đặc bỗng nhiên tiếng máy tắt hẳn . Tôi chưa kip đinh thần đã nghe tiếng người đàn ông . " Đ. má lên ghe cho lẹ trời sáng chưa thoát ra cửa là chết cả đám" . Khi lên tới ghe chung toi phai xuông dưới hầm tàu , mùi hôi của nước dọng cùng mùi dầu quyên lai thêm mùi mồ hôi của con người tao thành môt mùi thật khó ngửi . Mấy người chưa từng trải qua những mui hôi thôi đều nôn ọe . Riêng với tôi mùi hôi này cũng giống như mùi hôi của những đống rác thải mà hàng ngày tôi phải buơi móc để lượm rác nên tôi chiu đựng được . Chỗ bi miểng chai xóc vô gan bàn chân khi nãy bị nhiễm nước dơ nên đau nhức vô cùng .
Tàu đi ước chừng 4-5 tiếng tôi bat đầu cảm thấy ngây ngất đầu óc xoay lần vần cảm giác say sóng âp tới , cũng là lúc tôi nghe tiếng người đàn ông (sau này tôi thấy mọi người kêu là bác tám) kêu moi người có thể lên trên bong ngồi cho thoáng . Tôi lên theo nhìn bôn bề chỉ thấy nước biển mênh mông . Khi lên trên bong tàu tôi mới biết là trong chuyên tàu này đi đông chứ không phải như tôi nghĩ là 2 hoặc ba chục người .
Nhìn bôn bề mây nước mênh mông tôi càng nhớ má , cô cùng các em tôi nhiều hơn . Hai hang nuoc mat bong dung chay tren go ma toi xuong doi moi nam nam.
Trên vai tôi vẫn còn đeo chiêc túi vải má trao cho từ đêm qua . Thấy đầu oc xoay tròn tôi không còn tinh thân để mở coi trong túi có những thứ gì .
Loanh quanh cuôi cung toi cũng tìm được một chỗ ngay gần đầu mũi tàu nằm xuông cho bơt say sóng . Tôi thiếp đi luc nào không hay .
Sau những ngày lênh đênh trên biển tôi tới được dao Phi , vô tới bơ` tôi vẫn còn say sóng và những ngươì trong ghe nói là khi ghe ra tới ngoài biển len tren bong tau roi đi đươc khoảng vai tiếng thì tôi say sóng nằm bất đông cho tới ngày tới đảo . Bươc' vào trai ty nam Palawan tôi con` lai vẻn vẹn môt cái quần cụt và môt cái áo thun đã ngả màu cháo lòng . Không bà con thân nhân ở nước' ngoài cuôc sông thât cơ cực chỉ biết ăn đồ ăn cao uỷ cấp .
Những người mới đên được ở riêng biêt trong môt căn nhà riêng được rào kín bằng dây thép gai để chờ làm thủ tuc nhậ trại .Mỗi bổi sáng tôi thức dây từ 4 giờ đi xêp hàng xach nước về xai . Lúc này trong trai có hơn 3000 người nên viêc lấy nươc' thât khổ , giành nhau thâm chi cãi nhau và oanh nhau chỉ vì xêp hang chen lấn ẹtc. Nước trong trai chỉ mở vào nhưng giờ quy định nên muốn có nươc xài phải có đồ để chứa .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

10-11-2012, 05:35 PM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Sự sắp xếp của thượng đế.
Khi vô trai tôi được cho vô ở chung với môt gia đình có hai ông bà và ba cô con gái . Ngườì lớn nhất ngoài 30 ngườì nhỏ nhất hơn tôi 2 tuổi .
Trong nhà ngoài ông ra thì tôi là nam duy nhất . Nên mọi viêc như đi chăt củi lấy nươc' , lấy lương thưc tôi tình nguyên lãnh hết . Bù lai là gia đình nâu cơm cho tôi ăn .
Ông là cưu quân nhân . Kể từ khi ở với gia đình trong xưng hô tôi goi ông bà bằng bác . Ông bà thường kêu tôi bằng con . Tiếng con thật chân tinh như chứa đựng một tình mẫu tử thiêng liêng nồng ấm mà tôi nhận từ ông bà . Những người không biết khi nhìn vô luôn nghĩ tôi là con của ông bà . Tôi thường đi dạo dưới bờ biển cùng 3 chi mỗi buổi chiều tà .
CHi em tôi nói chuyện thât nhiều , tôi kể cho các chi nghe về ba má cùng gia đình tôi ben VietNam .
Hàng ngày trong trại chi em tôi đi học tiêng anh ngày hai buổi , riêng tôi và chi Vân hoc thêm tiếng pháp .
Tôi thường im lặng ngôi một mình trên bờ cát nhìn ra biển xa những khi nhớ má và các em . Mỗi lần như vây chị Vân thương tới ngồi bên tôi .
"Em đang nhớ má phải không ? " chi hỏi .
Tôi gât đầu không nói .
Cụôc đời sao thật trớ trêu chăc giờ này má tôi cũng đang nhớ tôi nhièu lắm .
Ráng đi em nay mai em được đinh cư rồi sẽ bảo lãnh má em qua đoàn tụ .
Hai tiêng đoàn tụ sao xa vời như vô tưởng đối với tôi một người tỵ nạn chưa biết tưo8ng lai sẽ ra sao . Trong trai có những người đã ở đây trên 5 năm rồi chưa nước nào nhận .
Tương lai mù mịt nên nhiều người chán nản nhâu nhoẹt tôi ngày , oánh lôn đâm chém nhau .
Mỗi lần có chuyên đánh nhau trong trai bà thương băt các chị đi kiếm tôi về .
Môt lần chi Thanh găp tôi đang đứng coi óanh nhau về nói với ông bà . Nga lập tức ông bà kêu tôi ngôi xuống nói chuyện , ông phân tích cho tôi thật nhièu và khuyên tôi nên tránh xa nhưng nơi đó .
"nếu cháu coi hai bác như ba má chau thì nhớ đừng theo mấy người đó mà hư thân má chau bên VN sẽ buồn nhiều lắm " bà nói
Nghĩ lai tôi thật may mắn được ông bà quan tâm chỉ vẽ điều hay lẽ phải .
Tôi ở cùng gia đình được 3 tháng thì vào môt buổi tối bà kêu tôi ra nói chuyện .
Và cho tới này hôm nay tôi vẫn không quê từng lời , từng chữ .
Trong buổi nói chuyện đó bà hỏi tôi thật nhiều về gia đình ba má tôi ben VN cũng như anh em etc. sau một hồi hỏi han về gia cảnh .
Bà noi' : " Hai bác thấy thân một mình và gia đinh bác không có con trai nên bác muốn nhận cháu làm con nuôi , nếu con không chê hai bác , con không phải trả lời bác ngay bây giò , con cứ suy nghi cho kỹ rồi cho hai bác biết sau . "
Hai dòng lệ tư nhiên chảy dài xuông hai giò má . Tôi thật bất ngờ về việc này nhưng là một sự bất ngờ của một niềm vui mà tôi chưa bao giờ giám nghĩ tới . Hai dòng lệ tư nhiên chảy dài xuông hai gò má xuống môi vô miêng tôi nuốt vị mặn của nước mat như nuốt niềm hạnh phúc đã đến với tôi ngoài sư tưởng tượng , phải chăng đây là sư sắp đăt của thương đế . hay ba tôi linh thiêng đã đem tới cho tôi niềm may mắn này.
Tôi quỳ xuống và xin ông bà cho phép tôi được làm con và được phép tù giờ phút này goi ông bà bằng ba ma' . Toi da khóc khóc vi hạnh phuc' đến với tôi thật bất ngờ.
Bà ôm tôi vào lòng đưa tay lau dòng nước măt trên má tôi . Tôi thật bất ngờ về việc này nhưng là một sự bất ngờ của một niềm vui mà tôi chưa bao giờ giám nghĩ tới .
Hai dòng lệ cứ thế chảy dài xuông hai gò má xuống môi vô miêng tôi nuốt vị mặn của nước mắt như nuốt niềm hạnh phúc đã đến với tôi ngoài sư tưởng tượng , phải chăng đây là sư sắp đăt của thương đế . hay ba tôi linh thiêng đã đem tới cho tôi niềm may mắn này. . Ba má và tôi cả ba đều im lặng . Tôi cảm nhân được hanh phúc va sư thương yêu của họ giành cho tôi , môt tinh` cảm thât chân thành và nông hậu . Tôi tư hứa vơi lòng mình sẽ làm tất cả những gì tôi co thể để không phu lòng thương yêu của ba má nuôi .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

10-16-2012, 10:44 PM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Jan 2010
Thần Tượng?: Australia
Posts: 341
Thanks: 0
Thanked 94 Times in 71 Posts
|
|
Một người như tôi đặt chân tới xứ người không bà con thân thích cuộc sống chưa biết nương tựa vào ai , tuy so với tuổi của tôi thi tôi khá giài dạn và suy nghi hành đông cũng như cách đôi nhân xử thế của tôi đều hơn những đứa cùng trang lứa . Nhưng không có nghĩa tôi đã đủ lớn khôn để chống chọi với cuộc đời đầy nghiệt ngã cùng với những cam bẫy đang chờ tôi ơ phía trước . Tôi thât sư cần có môt gia đình và tinh mẫu tử để làm ngọn hải đăng dẫn đương cho tôi không lac lối . Đã nhiều đêm nhớ nhà nhớ các em nằm một mình trogn trai ty nam buồn rơi nước mắt tôi thầm ao ước co ba má cùng các em tôi ở bên để không phải cô đơn nơi xứ người đất khách .
Và giờ đây tôi có được cả ba lẫn má cùng 3 người chị để làm chỗ dựa tinh thần thử hỏi sao tôi không mừng .
Chiều thứ bảy tuần đó ba má tôi làm một bữa cơm khá thinh soạn và mời những người bạn của ba má tôi tới nhà chơi ,( khỏang chục người ) .
Trước khi ăn ba tôi nói cùng tất cả mọi người là ông bà nhận tôi làm con nuôi , Hôm nay là bữa cơm để mọi người làm cứng và chia vui cho gia đình . Từ nay tôi là con của ông bà nên nếu có gi không nên không phải trong cách xử sự của tôi mong các ông bà quen biết vì ba má va gia đình tôi mà chỉ bảo giùm .
Mọi người nâng ly chúc mừng ba má tôi cùng gia đình . Bữa tiệc kéo tới tận 12 giơ đêm mới tàn. Ba tôi cươì nói thật vui vẻ đăc biêt ba cò uông hết môt chai beer 3 môt viêc mà từ khi tơi trai chưa bao giờ tôi thấy ông uống một chút beer hay rượu . Mọi người ai về nhà nấy . Sau khi phụ cùng các chị dọn dẹp chén đũa tôi lên giường đã 1:30 sáng . Tôi nằm trằn trọc cho tới 5 giờ sáng dậy xách can đi xếp hàng lấy nước như thường lệ . Hai tay xách 4 chiec can nhua 20 lít ra xếp xuống định quay về lấy nốt 4 can nữa thì thấy chi Vân đang hai tay xách theo 4 chiếc can còn lại đem tới cho tôi .
"Từ nay nếu ngày nào chị ngủ quên thì nhớ kêu chị dậy chi phụ với em nghe B " chi noi' .
" Không sao đâu đê em làm đươc mà ."tôi nói .
" Giam cãi lại chi đúng hông nè "Chi nói
" Em không cãi lời chi nhưng đây là viêc của em , để lat nữa em hỏi ba nhờ ba má phân xử " tôi nói .
" Em mà đem chuyên này ra nói vơi ba má là chi giân em luôn đó nghe chưa cưng" chi nói .
Sau một hồi bàn qua tinh lại cuối cùng tôi phải nhượng bộ chị và mỗi ngày thứ 2 , 4 , 6 va CN chi sẽ giup tôi xách nước mỗi buổi sáng. Còn các ngay còn lại là của tôi chi không được nhúng tay vô .
Những ngày tháng êm đềm và hanh phúc trogn tình yêu thương của ba má cùng các chị cứ vậy êm ả trôi đi , tôi vui vẻ cươi nói suôt ngày , mỗi buổi chiều tôi thường ùng b dạo bộ dưới bờ biển . hườn phải đi ra thât xa vì khu gần trại ngươi ta phóng uế bừa bãi nên không giám đi vì sẽ đap phai đồ dơ .
Ba má cùng các chi giành cho tôi môt tình thương yêu chân thanh` nhất của môt người cha , mẹ và các chi .
__________________
Poor is nothing wrong,
But I rather be rich .
LangTuBinh
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to LangTuBinh For This Useful Post:
|
|

10-17-2012, 11:33 AM
|
 |
Senior Member
|
|
Tham gia: Feb 2010
Thần Tượng?: Đất Sài Gòn nắng lung linh, Cho em hong tóc tự tình ngây ngô.
Posts: 1,142
Thanks: 49
Thanked 46 Times in 46 Posts
|
|
Trích:
Nguyên văn bởi LangTuBinh
Chắc KhangNhi mở chỗ ni cho những kẹp tình nhân vôi đây tem tình đúng hông??.
Lãng hông có kẹp nhưng cứ vô đai đây khi nao KhangNhi nói hông đúng chuồng thì cuôn gói đi tìm nơi khác  .
==============================
Trong cái xã hôi mà nhiều khi mình không biết mình cày , cày và cày hoài để làm chi . Cuối tuần về tới nhà mêt khờ , (nhìn người yêu/vợ or chồng tưởng là hàng xóm J/K) .
Cai mà ta thèm nhất là môt sư binh yên của tâm hồn cùng thể xác .
Nhưng rồi ta có tim được hay chăng ?????
Có những người tìm su binh yên của tâm hồn trong tôn giáo , có những người tìm trong tình yêu etc.
Tóm lai thì chúng ta ai cũng ráng tìm , tìm hoài tìm mãi .
Với riêng Lãng thì những ngày cuôi tuần Lãng thich được nằm nghe sóng vỗ rì rầm cùng tiếng lach chách của nước vỗ vô nạm tàu . Nằm như vây để suy tưởng về quá khứ ôn lai những kỷ niệm xưa .
Vài năm trước đây tình yêu đã đem tới cho Lãng môt chút niềm tin và hy vọng trong tôn giáo , nhưng rồi niềm tin ấy trở thành mây khói . Nên Lãng chỉ tin vào chính mình .
Ngày ấy vì yêu người mà Lãng quyết đinh sẽ hòa nhâp vô tôn giáo của nàng .
Lãng đăt cho mình những việc phải làm trong hai năm ......
Nhưng sư đời thường không chiều theo ý con người nên tôi không con tin vào tôn giáo nữa . Tôi chi còn tin vào chinh mình ,
Chỉ co chinh mình mới co thể tìm cho mình môt sư bình yên trong tâm hồn và thể xác . Người ngoài suy nghĩ thi có thể như ban bè tôi từng nói (điều không nên nhăc lại ) .Nhưng với tôi cho tơi giờ phút này cũng như mai sau tôi không và không trách nàng . Tôi chỉ cầu chuc cho nang hanh phúc tron vẹn .
Va trong tôi mãi mãi giữ lai nhưng hình anh đẹp của một kỷ niệm tuy hơi buồn nhưng nhớ mãi .
|
Chào LangTuBinh - Sông Hậu gởi bài thơ này đọc cho vui :
TÌNH ĐÃ CHẾT

Tôi lặng lẽ nghe chim chiều thủ thỉ
mảnh tình hồng cây phượng vĩ Em mơ
khác chi Tôi thuở ấy hãy còn thơ
tối mười ba lại chờ trăng mười sáu.
Tháng ngày trôi tự tim Tôi đà thấu
bến cảng nào con tàu đậu cũng đi
có những lúc không theo một chu kỳ
bởi sóng cuồng đâu cần gì luật lệ ...
Và chiều nay Tôi nghe người cùng kể
Em lặng thầm đi ngang ngõ nhà Tôi
bước ngẩn ngơ khi đuổi bướm xa rồi
nhặt cánh hoa rơi như còn bỡ ngỡ.
Em vội vã tìm bao nhiêu trang vở
con chữ tròn màu mực tím quả nho
kết dòng thơ chưa tõ ý hẹn hò
tình đã chết từ so đo, tính toán.

Sài Gòn – 05/05/2012 – Sông Hậu.
__________________
......
Tiền sẽ hết
địa vị sẽ mất
nhan sắc sẽ tàn
tâm hồn sống mãi với thời gian.
|
|
The Following User Says Thank You to Sông Hậu For This Useful Post:
|
|
| Ðiều Chỉnh |
|
|
| Xếp Bài |
Linear Mode
|
Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
|
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts
HTML đang Tắt
|
|
|
Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:40 AM.
|