
02-19-2011, 07:37 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
tùy bút nhạc sỹ Thái Ngọc sơn
MƯA TRÊN PHẬN NGƯỜI
( Thái Ngọc Sơn )

Trong giây phút tuyệt vọng ta muốn tìm cho mình cái chết thảnh thơi,
đễ mong thoát cõi uẩn đau khi ta nghe đời rớt xuống hồn hoang, vì
trái tim ta không đủ để chứa đựng nổi sự mất mát ấy… Trái tim
chưa đủ lớn cũng có thể vì quá khư của ta chưa một lần gặp phải
một cảm xúc xấu khi thất bại, khi tâm thức bị tổn thương, cái tôi
không còn chỗ bám, nghe như bị rơi vào một khoảng trống chơi vơi
mà không định dạng được mọi thứ chung quanh và phía trước.
Chính vì vậy mà nỗi tuyệt vọng luôn thấy mù mịt đen tối, nên lòng
dại khờ muốn tìm cho mình cái chết được giải thoát sự mất mát
ấy…….
Đứng trên đỉnh tuyệt vọng đau thương của một cuộc tình tan, về phía
quạnh hiu của đất trời ta nhìn tứ bề bằng con mắt bi quan chán
chường không còn gì để muốn sống. Từ đó ta đã quên mất ta là một
hợp thể vô ngã. Ta như loài chim quên lối bay hồn vọng mênh mang,
tình đã mất như chuyến đi xa trần thế…..Sao ta tuyệt vọng phải chết
chìm mãi trong khổ đau…sao ta buông xuôi tất cả !!…. Ta luôn
nghe muộn phiền không tên lang thang vào hồn ta. Người ơi, một
ngày với người cho ta nỗi nhớ ngàn năm....
Dẫu biết, ta gánh chịu nỗi khổ đau đến mức tận cùng rồi, trái tim sắp
tan vỡ vì không thể chịu nỗi niềm đau quá lớn, khi tình trở nên máu
lạnh tim khô.
Hỡi thượng đế, “ Nếu ta chết “ liệu ta có bình yên nơi thế giới xa
lạ nào đó khi tâm hồn còn đầy dẫy khổ đau không !!....Thế là người
đi rồi ta vẫn còn đây, tình đã chết, cõi có, không, đi, đến….Có phải
đã đổi thay luật vô thường nhân thế rồi chăng. Để từng đêm ta nghe
đau thầm dìu nỗi xót xa.
Cúi xin đời…. còn ngày ta tiễn nhau !!.....

“ Ân tình mình từ trong muôn kiếp nên duyên
Em ra đi nắng giận mưa hờn, ta ngu ngơ lóng ngóng chờ ai
Tình lầm lở, người xa người như dòng sông cạn
Khổ nhau từ khi ly tan, lệ ướt mi từng đêm
Sóng tình nào về đây xô cuốn em đi
Mưa thương đau rót nhẹ qua hồn. Yêu thương ơi ta có còn nhau.
Tình còn đó người xa rồi, bên dòng song cạn, nhớ ai chời ai trông ai
Từng thương nhớ gọi về….
Em nhớ gì không, ngày xưa ai nồng thắm, nụ hôn say đắm
Giờ đã thay ngôi vì đâu.!!
Giấc mơ tìm đến, lòng ta mưa gió tả tơi.
Em ơi mưa buồn, mưa trên phận người….
Ta đứng buồn so, mặc cho mưa tình đau.
Nhìn em chìm khuất, từ đó em đi về đâu
Em đi về đâu, dù sao em đã tặng ta ngọt lời chất chứa yêu thương
Chỉ là hư không….
Sóng biển đời cuồng giăng gng bão vô tâm
Em sa chân giũa dòng bẩy tình, để một ngày hương phấn tàn phai.
Nụ cười đó giờ héo sầu theo từng dấu buồn.
Có nghe tình ta lao đao, ngày tháng không còn nhau.
Đêm hạ vàng gọi thầm ôi cố nhân ơi
Ta xa nhau mấy độ thu sầu, nghe bơ vơ lạc lối tìm nhau.
Người tình hỡi hạnh phúc nào bên đời giông cuồng
Sớt chia niềm đau cho nhau, thầm gôm dấu tình thừa.!!...... “ ( 01 )
Cỗ xe tình mất hướng, mặc cho ta đau trọn kiếp, tội tìm cơn mê.
Người đã quên đời quên cả ngọt ngào, bỏ lại sau lưng hờn đau mãi
về sau. … Người ơi chút nắng vàng thu chiều nay cũng bỏ ta rồi.
mặc tình ta lạnh như khói sương buồn như tuyết.
Mộng chưa kịp hái, ngày tháng qua im lìm phủ lớp rêu mờ chạnh buồn
rước “ phân ly “......

Nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
21 – 12 - 2010
GHI CHÚ :
( 01 ) ca khúc “ MƯA TRÊN PHẬN NGƯỜI “ ( sang tác : nhạc sĩ Ngọc
Sơn, tiếng hát Khánh Duy, Hương Giang , trong phim truyên “
NGOẠI TÌNH “ đạo diễn Lê Dân )
__________________
|
|
The Following 3 Users Say Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

02-21-2011, 07:47 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
CHÚT TÌNH ĐAU NGÀY ĐÓ
( Thái Ngọc Sơn )

Đêm về , tôi nhìn lại tôi, niềm khắc khoải chờ mong một người tình có
vòng tay ấm của một cuộc tình sâu lắng. Ai đâu ngờ nước chảy mây
tan tình mất biệt, ôm trong lòng bao nhiêu bóng tối, có ai biết vì sao
mắt úa, dù tình một thuở còn hương, nhưng duyên trăm năm thì đứt
đoạn, xin lòng người mở cửa ngó lòng tôi….. Ngồi buồn đối diện với
cô đơn, tôi thổn thức với những đêm dài không ngủ, nhớ ngày chia
tay em vào mùa thu khắc khoải, tôi nghe quặn thắt tim lòng, tôi
khóc khi mai biệt tuổi đầy buồn lên, tiếc thương cho tình ta chìm
đắm trong nỗi sầu cô đơn…….
Trong cuộc đời còn lại tôi lang thang đi tìm nữa mảnh hồn đã lạc
trông cái mênh mông ngút ngàn của biển tình sâu thẳm, tôi đã hụt
hẫng chìm dần trong lòng đại dương mang theo nỗi khắc khoải hối
tiếc ngàn đời, em xa rồi ta vẫn còn đây, ngày tháng bơ vơ giận hờn,
gọi nỗi nhớ bâng khuâng, ta tự vấn lòng " Làm sao em biết đời căm
lạnh rồi ".... Nơi này một góc trời một nỗi niềm cô liêu trôi theo
mệnh số, giật mình nhìn tôi, tôi khóc tự bao giờ, khi cuộc tình đã
vuột xa khỏi tầm tay, còn lại nửa cuộc đời vào cỗ mộ tình xưa, người
có hay !!..........

Văng vẳng điệu buồn man mác từ đâu về, theo chiều mây lặng lẻ, hay
theo làn khói thu không, ta nghe cõi lòng ta giá lạnh như sương, ta
nhớ chi tiếng ái ân ngày đó, để rồi một bước đau lòng, một bước
thêm !!.....
" Giọng ai buồn văng vẳng lời ca, khóc duyên không trọn thương đời bể
dâu.
Nhớ ơi bến sông xưa trăng tàn,dòng chia hai ngã về đâu.
Hết rồi đêm hẹn ước...
Lệ rưng trào ai khóc biệt nhau, mắt sâu rong cạn đau thầm có hay.
Nhớ nhau cõi xưa sao ngọt ngào, chiều thu mắt lá vàng bay
Ngấn lệ u hoài....
Giữa cơn mê đàn ai rưng rức sầu bi, thắt quặn tim lòng từ khi mất nhau.
Ta với ta, trần ai ai biết tình tang, gánh trọn mê đời, chút tình đau ngày
đó.
Cố nhân ơi, rồi mai ai khóc từ ly, giữa dòng mê phiền lời thương tiếc đau.
Sầu cô quạnh từng đêm tóc trắng chờ nhau, ước mộng tan rồi biết bao lần
chan chứa đau.
Khép vội ân tình giữa niềm đau ngọt ngào !!.... " ( 01 )
Em xa rồi tiếng cười thay tiếng khóc, ta nghe trong ta lệ sầu thổn thức
rơi….
" Trời hỡi tình tôi u uất quá
Buồn dâng nấm độc lở sầu mang
Từng bước em đi từng thu chết
Em thỏa lòng chưa kẻ bạc tình !!..... "
Niểm đau dỉ vãng lại kéo về, ta chạnh lòng thương nhớ duyên bèo nước,
dẫu biết người đi rồi là mãi biệt xa xôi…. Nhưng sao lòng tôi cứ
canh cánh nặng sầu, ta vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn say tình em, ……
Người ơi, ký ức một thời đâu dễ xóa trong nhau, yêu nhau là ngược
hay xuôi căn phần nào ai biết, ta chỉ biết yêu người nghìn đời một
đêm, được say ngủ giấc triệu năm với tình em, là hạnh phúc lắm rồi
…..
Đêm nay phương này trầm lặng, ta buồn ngơ ngác đợi ai, trong hồn ta
vẫn một cõi đời mưa lạnh, tình tan như giọt nắng tàn, chỉ còn trong
ta
“ CHÚT TÌNH ĐAU NGÀY ĐÓ !!.... “

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn
28 - 12 - 2010
GHI CHÚ :
( 01 ) ca khúc " CHÚT TÌNH ĐAU NGÀY ĐÓ " ( sáng tác : nhạc sĩ Ngọc
Sơn, ca sĩ Lam Tuyền, trong phim truyện " CA CAO " đạo diễn
Hồ Ngọc Xum )
__________________
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

03-24-2011, 06:51 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
MƯA LẠNH VẮNG BÓNG AI
( Thái Ngọc Sơn )

Mưa !
Mưa gần, mưa xa. mưa qua mái tranh nghèo, mưa khơi điệu nhớ não lòng, những
âm điệu của mưa như than như oán như nghe đời lầm lở, có phải tiếng mưa u
uất vì lạc dấu thương yêu trôi dạt theo mệnh số, ta nghe có những đêm mưa rơi
nhẹ nhàng như ru giấc mộng thường, mưa rớt xuống hồn hoang mưa qua bến
xưa nặng sầu, mưa dai dẳng suốt canh trường, mưa mơ hồ từ phía xa mưa về,
mưa trong sa mù chiêm bao, mưa như mắt lệ lạnh lùng, mưa thương ai mưa nhớ
ai mưa buông tiếng hát chiêu hồn, sao mưa đủng đỉnh lắm mưa ơi !
Tôi, người nhạc sĩ mãi đi tìm… tìm mãi những nốt nhạc mưa, tìm nghe tiếng
mưa đau mưa khóc sầu nhân thế, tìm cả trong tôi mưa rớt trên phận người. Có
ai biệt được những tiết tấu của mưa có lúc nhẹ nhàng như nỗi nhớ bồng bềnh,
như tôi dỗ tôi quên, cũng có lúc mưa thét gào ầm ầm hùng vĩ ấy, như yêu thương
buông, mơ mộng lại gởi trả đời, gọi nỗi bâng khuâng, có khi nghe mưa tủi hờn
sầu lên cơn hoang vu, mưa rơi tất tưởi, cũng có lúc mưa nắng một lòng son, thì
ai ơi cứ nghe mưa hát một lần đi . .….Người nhạc sĩ như tôi làm thế nào viết nên
được muôn ngàn âm điệu tuyệt vời của mưa của đất trời ?
Khúc nhạc không lời ấy như mang đôi điều hoài niệm, xoáy trong tôi một thoáng
ân tình vướng nợ đa đoan, và tự nhiên mình thấy hồn gió khuya trăn trờ, lệ
lòng tôi như mưa phủ chan hòa, để rồi một sớm mai kia tất cả sẽ thành hư vô vì
lòng trần còn ướt cơn mưa….Hình như sau cơn mưa, cảnh vật đẹp lên hẳn, và
những âm sắc đó đây cũng tự nhiên trữ tình hơn bao nhiêu ! Có lẽ tôi đã ngấm
thuốc độc của mưa rồi , tôi yêu tiếng mưa trong ngần ấy, trong đến cả màu sắc
quay một vòng trăm năm.
Mưa !
Mưa kỳ quặc lắm..
Mưa qua những con phố cũ như khúc nhạc than, mưa buồn lạnh lẽo nhớ thương
ai, mưa qua nơi những hàng rêu xanh của bức tường gạch phai màu cổ xưa
đọng những giọt nước long lanh đang rơi xuống, lòng bâng khuâng chuyện tình
vỡ duyên mãi miết nặng nỡi u phiền, Mưa qua con phố nghèo, chẳng có ai ngờ
mưa làm phai màu lá vốn hao gầy, nhìn mưa qua những con người đi mưa vội
vã, im lặng cúi đầu mím chặt môi, người lướt qua đường chờ năm tháng dần
quên !......
Có một lần tôi nghe em bảo không thích mùi mưa, ẩm ướt và lạnh lẽo….. Tôi thì
khác, vì tôi vốn người nghệ sĩ lòng cuồng nhiệt yêu mưa, nên tôi yêu cả mùi ẩm
ướt và lạnh lẽo ấy vô cùng.
“ Lòng ai ta hiểu bao nhiêu
Lóng ta ai hiểu trăm điều thẳm sâu…. “
Trên đường mưa khuya có đôi lúc tôi giật mình dừng lại....
ngẩng mặt lên nhìn những cơn mưa.....ta ngậm ngùi từng trải qua bao mùa ly
biệt, uống chung sầu ta đã cạn bao phen, mưa ơi đêm về rồ dại gọi bâng quơ, tác
cuộc đời vốc cạn bơ vơ… hỏi lòng thoang thoảng nhớ ai đây ….
và bất chợt thấm thía nỗi cô đơn đến lạ lùng.....
Mưa khuya trắng đêm đẹp vô cùng... Tiếng mưa than gợi cho ta những kỷ niệm
buồn...trọn kiếp chẳng mờ phai....
Tôi yêu những cơn mưa........
Mưa đến... rồi đi....

Mưa !
Để lại vết thương lòng ngủ say vùi trong ký ức xưa đau, mưa buồn
giăng mắc sầu lai láng, ta nghẹn ngào lặng nuốt lệ thầm rơi, cố gắng níu
kéo... cố gắng nén đau đón nhận... để tìm lại ... nhưng .. rất xa xôi
Cơn mưa....bất chợt đến...rồi nhẹ thoáng đi....
Có đôi khi....mình không đau mà vẫn khóc....
Có đôi lúc...chỉ kịp dừng lại để ngắm bản thân trong một vài giây ... chạnh
nghe dòng thời gian chảy ngược về quá khứ, tim xước nát đam mê !...
Thế mà vẫn hiểu rằng....có lẽ...mình đang ....đứng bơ vơ xem tiễn biệt, lòng
buồn đau xót nỗi chia xa, để rồi ta gánh chịu nỗi cô đơn một mình khóc với
mưa !...
Có những hoài niệm... đọng lại cả những...ký ức buồn.... quá khứ...hiện
tại..và tương lai....thật sự rất mơ hồ....xa vắng. Có những lúc...một mình giữa
bóng đêm lạc lõng bước trên đường.......bất chợt bỗng nhận ra rằng cuộc sống
này không đẹp như mình tưởng. Cho nên, tôi vẫn cảm giác thấy mưa, bằng
những ký ức xưa cũ.
Mưa vẫn bay trên phố.
Trời Sài Gòn cơn mưa cuối mùa thấy nao lòng đến lạ. tìm lại ta một chút
vấn vương, theo dòng đời cứ qua đi vội vã.Tôi vội nép mình vào một góc của
quán cà phê vắng để ngắm nhìn mưa, nhìn từng giọt cà phê đen nhỏ đều nhỏ đều
xuống, chạnh lòng cô đơn quên nụ cười an vị, tôi đơn phương đã chết nửa linh
hồn, và nhìn lại chính mình sầu cháy trong tim vẫn một lòng u hoài khổ ải .!…..
Chẳng hiểu vì sao, mỗi lần mưa là tôi cảm thấy trái tim mình đã nhuốm phần bơ
vơ như loài chim quên lối bay, và lòng kia cứ hai nửa lệ nhòa ngổn ngang, trong
tôi kỷ niệm se lòng mãi vọng âm. Tôi thích ngồi một mình để ngắm mưa, để tìm
lại ký ức keo sơn gắn bó hóa duyên lầm….. Khi biết cảm nhận được dư vị vui
buồn cay đắng của cuộc sống, tôi nhận ra rằng tâm hồn mình gắn liền với hoài
niệm của những buổi chiều mưa, ngu ngơ không biết chiều không có chiều !.
Xưa tôi yêu mưa bao nhiêu thì giờ này tôi lại hận mưa bấy nhiêu.
Giữa cơn mưa chiều, tôi không nhận ra đâu là mưa và đâu là nước
mắt của mình nữa. dưới mưa trỉu nặng trong hồn vạn tóc tang..
Mưa kéo ta rời xa nhau và xóa sạch mọi dấu vết một thời duyên
mộng lành.
“ Hạt mưa tí tách rớt đành thôi,
còn nói làm gì chuyện đãi bôi….”
Vẫn buổi chiều, vẫn góc quán cũ tôi thường đến, chỗ ngồi quen thuộc tôi nhìn
mưa. Rồi như một thói quen, bất chợt nhìn sang bên cạnh và giật mình, trời
chiều nay mưa xuống rưng dòng lệ cô đơn, người ấy bây giờ nơi đâu ôi sao nụ
cười ta chết lặng, mắt nhìn người xa xăm, giờ còn bên tôi chiếc ghế trống vắng
và ly cà phê không người uống....
Có phải đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa !….
Một cảm nhận trống vắng bạc xấu tái tê nước mắt, nỗi cô đơn dần lan tỏa, xin trả
dùm tôi tim tội nghiệp thất tình, ngoài kia trời lại mưa hay trời đang khóc….
“ Dằng dặc nhân sinh nhiều nỗi hận
Mang mang tâm sự những cơn sầu ! “
Góc quán vắng bên ly cà phê đắng ta ôm nỗi nhớ mang vào nuối tiếc, xin thời gian
ngừng lại chút suy tư, bên hiên nhà nhè nhẹ tiếng mưa than, ta cầm nỗi buồn
trên tay, chợt rùng mình, vì lạnh vắng bóng ai !…

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn
20 - 03 - 2011
__________________
|
|
The Following User Says Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

03-24-2011, 07:07 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
KHÓC THẦM
( Thái Ngọc Sơn )
ca sĩ: Lam Tuyền

Vòng xoáy tháng năm vô tình
Dòng đời phiêu lãng vô tâm….
Giật mình thương lại 42 mùa xuân đã vô tình trôi qua thật nhanh….
Nhìn gương đời thấy tóc mình bạc trắng mái đầu mà ngậm ngùi
theo mệnh số …
Suốt 42 năm tôi cõng tình đau lận đận đi gần hết những chặng
đường đời, dù người chối bỏ ra đi từ dạo ấy…
Người ơi, nhưng tôi vẩn ấp ủ mang theo tình chết trong dại khờ
Đêm nay trong căn phòng yên tỉnh chỉ có tôi và tôi ngồi lặng lẻ suy ngẩm
lại chuyện đời mình sao quá bẻ bàng…Đâu đây nhà ai văng vẳng
vọng lại tiếng hát Giao Linh nghe buồn thảm xoay xoáy nhẹ vào hồn
tôi từng lời ca đau…..
“.... Đêm nay là đêm cuối, ngày mai đôi đứa đôi đường, nghìn sầu trút hết
đêm này lệ buồn chỉ thay lời nói.
Em ơi đời ngang trái thì trách duyên kiếp đôi mình,
đau thương mới biết yêu nhiều nghẹn ngào tiếc đêm không dài.
Mai em về với chồng, lặng nhìn em bước sang sông
Buồn giấu nước mắt, pháo hồng đốt chết tuổi xuân
Em lên xe hoa rồi tình đầu dở dang, tình em người đón người đưa
Trời giăng mưa ngâu thấy buồn không em…
Đêm nay ngồi bên nhau nhẹ vuốt tà áo em thương
Nâng niu mái tóc buông dài, lệ buồn nói câu từ giã
Em ơi vầng trăng đó, ngày xưa đã chứng câu thề
Yêu nhau đến thác cho trọn, nào ngờ giấc mơ không tròn..” (01)
Dĩ vãng đã chợt hiện về như những đoạn phim buồn cứ chập chờn vờn
trong tôi… Nhớ vào một đêm ấy người và tôi ngồi bên nhau nơi góc
sân trường “ Bác Ái “ hai tôi cứ lặng im không nói một lời gì,... thỉnh
thoảng nghe tiếng thở dài… hòa lẩn đâu đây vài điệu buồn của loài
dế đêm buông tiếng than nức nở, như đồng cảm xót xa cho một cuộc
tình sắp “ Ly tan “…..
Người đã khóc…khóc rất nhiều cho đêm hạ vàng đầy suối lệ, rơi xuống
đời sầu ánh lên lẻ loi. giọt lệ người chìm sâu vô vọng cô liêu, cũng
đành thôi, xin nói lời giã biệt. Hai đường đời hai lối tuyệt vọng yêu,
thôi em, thôi nhé thôi đừng khóc, cứ để hồn tôi tuyết phủ sâu, Người
dựng nên thập giá, treo ta lên mộ tình ... Người khóc....ta khóc....giọt
lệ này có nghỉa gì đâu hỡi người, rồi mai chúng mình cũng đôi ngã
chia ly mà thôi.
Người vì chữ hiếu phụ tình tôi, còn tôi son sắc nợ tình người !!….
Sóng đời một kiếp long đong
Hồn ai lạc bước xuống đời trần ai
Khẻ buông lên tiếng thở dài
Dư âm lắng động mi ai đẫm sầu
Một mình độc ẩm đêm thâu
Ôm vầng trăng lạnh điễm mầu hơi sương
Ru ta giấc mộng bình thường
Ru đời gió bụi đau thương ngậm ngùi...
Sao trách người xa lại lỗi thề, có lẻ vì đêm nay ta thức bồi hồi cùng ta
ư..!! Ta nghe bóng tối miệt mài trong ta, hai phương trời hoang phế
vẫn chia hai.... Ta giấu tương tư vào giấc mộng, ta âm thầm dỗ giấc
ngủ tôi....

“ .. Khóc đi, khóc cho vơi sầu, em khóc đi khóc duyên phụ phàng khóc ai
hững hờ để lại dấu tích trong đời
Một mai em về với chồng mang theo một mối u hoài chất ngất thiên
thu.
Em khóc đi, em khóc đi…khóc cho đêm dài, khóc cho cuộc đời
đổi trắng thay đen, khóc cho tình mình còn nhiều dang dối, nên đôi
ta con nước mắt chua cay em khóc đi mà thôi…
Nét son dỡ dang môi sầu, ngỏ hoan bước chân gục đầu tiếc
thương trăm chiều, dòng đời như nước cuốn hoa trôi.
Một mai em về với người, thương anh một khối tình sầu giấu kín
trong tim…Em khóc đi .. em khóc đi… khóc đi mà thôi….” (02)
Người về bên ấy vui không
Còn tôi cõng sầu bên này song tương….
Nghĩ xưa hai tôi gặp nhau quen nhau rồi yêu nhau, người 18 tuổi đời,
tôi là người lính trong thời chiến, tình hoa bướm nẩy sinh…. Cũng
từ đó tình tôi ba năm lận đận, cuối cùng tôi rước tình sầu thiên
thu….
42 năm tình tôi dâng nấm độc, đếm từng ngày qua bài ca tôi viết cho
người... Chắc bên kia bờ Đại dương người đã được nghe, cũng hiểu
chút lòng thủy chung cũa kiếp tình mê muội, nhớ trong tình yêu, yêu
trong tình nhớ, để rồi tôi gom nhặt từng lời ca đau gối mồng tàn......
“… Đêm dài ủ cơn mê ngủ say, hồn gió đong sầu rót thương
Đầy đêm mắt lệ phong trần, giũa cơn mê đời trầm luân
Sớm chiều giấc dổ tàn hương, xót xa cho số phận duyên tình..
Nguyệt cầm ơi cất chi tiếng than ngân lạnh,
sầu lao đao phận người bước lở đời nhau.
Ta gánh đau nỗi phân ly tiển biệt,
lòng ta luôn mãi mộ tang. Dứt đoạn ân tình
Lệ nào ai khóc vì nhau, khóc ân tình ai bể dâu..
Hết rồi bể dâu dạt về đâu
Ngược gió song chiều lẻ loi, mộng tan khóc thầm bên đời.
Tháng ngày nỗi sầu quầng sâu, hết rồi thắt mảnh hồn tang
Có hay ta khóc tự bao giờ người ơi….. “ ( 03 )
Cố nhân ơi, giờ này người đang hạnh phúc bên ấy, hay cùng nỗi sầu
như tôi !!….

YÊU EM VÌ EM MÀ VIẾT
nhạc sĩ – nhiếp ảnh Ngọc Sơn
16 – 12 – 2010
__________________
|
|
The Following User Says Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

09-19-2011, 07:07 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
“ Người vô tình chỉ một bước xa nhau … mặc ta gánh đau suốt hơn 40 mùa thu không hạn kỳ ! …”
ÂN TÌNH XƯA ĐÃ CHẾT !
( Thái Ngọc Sơn )

Thu đã về ….Rừng thu thay lá se se lạnh, buồn nhìn từng
chiếc lá rơi ngoài hiên vắng, càng khơi dậy dĩ vãng, hoài những nhớ thương dạ đắng cay, ta nghe nhung nhớ dìm mình trong đêm tối, ngõ xưa nhạt bóng ta tìm lại, nghe trống vắng lòng lạnh buồn hoang phế ....Thu ơi, ta đã lạc vào giấc mộng sau xưa, tìm hoài con đường thân quen, mà sao xa lạ quá, ta chỉ còn hơi ấm kỷ niệm đau …..
“ Dáng khuất, khuất rồi vầng nguyệt vắng
Tình chờ, chờ mãi trái tim côi ! … “
Ngày xưa mùa thu thật đáng yêu….. ta chung bước trên con đường tịnh vắng bóng người qua, có những chiếc lá vàng buông mình khắc khoải nhẹ rơi .. .Ta ngồi bên nhau đếm thời gian chầm chậm qua ... lặng lẽ trong vòng tay yêu, thầm lặng mà tha thiết, ôm bao kỷ niệm ân cần,ta nghe đâu đây như còn vọng lại tiếng dư âm ngày cũ ….Nghe nhớ quá người ơi !
Thế rồi, qua bao lần mùa thu thay lá, bao lần tấm áo rừng thu chuyển sắc vàng, đâu ngờ bóng tối mị nhân gian, cung đàn xưa vẫn gieo tiếng oán sầu, nên lòng ta mang nặng vết thương tâm tưởng .... hy vọng vụt tắt trong ta.
Ta chờ....đợi...một ngày người trở lại ….
Thu ơi...Ta đứng đây nghe dòng thời gian chảy ngược về quá khứ … ta cúi mặt lặng xót hồn rạn vỡ, nghẹn ngào lặng nuốt lệ thầm rơi! ….

Thôi thì cứ giữ mãi trong ta một mùa thu nồng nàn khôn nguôi, một ký ức đầy mộng đẹp… một nỗi niềm ẩn khuất sâu đậm, tìm lại ta một chút vấn vương, tay mềm cho nắng vương màu mắt,từ độ thu về không nhớ tên, đếm thương sầu màu tím nhớ bâng khuâng, bao năm tháng miệt mài theo hình bóng cũ, một tiếng ân tình muôn kiếp nhớ, lặng đứng bên đời ôm bóng đêm, phải chăng giọt nắng bên thềm xưa, cũng hiu hắt đọng chút thiền từ đây …. Một mùa thu đi qua …lá vàng chìm bến thơi gian, nghe tiếng thu tìm hương sắc tàn, dần theo trái không gian xoáy chân thời gian, thời gian đến mang ta vào hoài niệm, …. Nhưng nơi ta mùa thu không bao giờ hết, mùa thu tới. mùa thu nửa qua, nghìn thu tiếp theo…. vẫn còn đó thu ơi ! Dẫu biết thu về hoài niệm đắng, dẫu biết từng thu sóng sánh những giọt sầu rơi lạc vào tim, ta đau trọn kiếp, vì tội tìm cơn mê !
Mùa thu, trời ơi mùa thu! ….Cây đứng rét chờ mãi bóng quen, lá vàng rụng biết mùa nào tương hội….
“ Phải chăng em .. ân tình xưa đã chết
Nên thu buồn tim tím lá vàng bay … “
Mùa thu ơi ..... Mùa thu mãi mãi bên ta, người biết không!
Chiều quên tắt !…. Ta thả hồn theo bước chân đi nhè nhẹ, sợ làm đọng cơn gió thu giật mình thức giấc, sợ những giọt sương chiều thảng thốt tan nhanh ….Ta lang thang giữa chiều mây lặng lẻ bỗng nhớ hoang mang, chạnh nghe tiếng đời đi rất nhẹ, đi về cay đắng những thu xưa, vẳng nghe dấu cũ hồn mơ đường tàn !

Thu se lạnh …. vẳng đâu đây tiếng dương cầm buồn vút không gian nương theo cơn gió vô tình, chạm vào trái tim sầu vô vọng cô liêu, rơi xuống chốn vô thường chao đảo ngã nghiêng ánh lên lẻ loi, mênh mang khúc bi ca vọng suốt đêm nguyệt tà. Những ký ức mang khổ đau một đời không hạn kỳ trăn chối, ta tưởng chừng như đã vùi sâu vào năm tháng quên lãng, mấy mươi năm ta tìm cơn mộng, sống kiếp chợt lòng chiều u hoài duyên xưa …. Người ơi, những nỗi đau lỡ duyên một đời, vốn đã ngủ yên từ bao giờ nay bỗng bừng tỉnh giấc, ta nghe lòng chiều bơ vơ tiếng thu than !…... Định mệnh đã an bài xui em gặp gỡ người xa lạ để khởi đầu cho những chuyện tình yêu thương, và từ đó người cho nhau lời oán hận !….. Một chuyện tình lãng mạng, thương nhớ gom nhặt đầy, nhưng lại kết thúc bởi sự ly tan đầy nước mắt từ nỗi sầu đáy vực ! ….
Thu ơi ! …
Muộn lắm rồi, đời chìm trong sâu lắng, người đã đến vội rồi ra đi cũng vội, cũng vô tình như cơn gió thoáng qua, sao hững hờ người quên lãng tình ta, tình trăm năm đâu phải chỉ một đêm !…. Khi cần, hãy nói lời giã biệt đi người ơi, Xin đừng im lặng ra đi trong vội vã …. Thu hỡi thu, trái tim côi vẫn tháng ngày gắng đợi tình xa, người có biết, dẫu cách xa nhưng tình đầu khó nhạt, lúc cạn lòng ai thử hiểu lòng nhau ! ….
Đêm mắt sâu … ai dạo khúc biệt ly với cung sầu ! …..

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn
25 - 05 - 2011
__________________
|
|
The Following User Says Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

09-19-2011, 07:14 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
BUỒN NGHIÊNG DẤU LẶNG
( Thái Ngọc Sơn )

Đường về khuya mưa thu nhè nhẹ rơi… Mưa đêm nay như buồn vì tình đời mà buông tiếng sầu lâm ly vương chút u hoài, mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường, buồn lạnh lẽo người thương ơi có biết, mưa cứ rơi đều qua lối ngõ, ta lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn, mưa thấm tận vào hồn băng giá !
….Mưa ơi, tình ơi….. ta mất nhau rồi, tình sâu đáy nước tình trôi theo dòng, đêm trầm lắng lanh hoanh đường phố lạ, hồi tâm thương nhớ chỉ còn bóng ảo trong tôi ! Thôi rồi, một người đành đoạn quên lời hẹn ước, một người cúi mặt nghe trời đổ mưa ….. giận mình quên những trước cùng sau, phiêu gót chân buồn giữa cơn mưa ta đứng giữa nhặt - thưa, ta xót xa cho cuộc tình vắn số, đêm trong mưa hồn lạc nẻo ngày xưa, bước chân cô độc bám lấy niềm mặc khải vô tri ! ….
“ trời mưa sao vẫn còn mưa
Chắc trời thương cảm người chưa gặp người ! … “

Em xa rồi, em đã xa rồi !…. Em, con chim Hạc phiêu lãng ngút ngàn trần ai…. trần ai suốt cõi trần ai, cho người mê mãi miệt mài tìm nhau ân cần. Hạc ơi Hạc có nghe lời từ tâm !…. Hỏi vì đâu người biền biệt bấy lâu nay , nên một mình ta trong quán nhỏ bơ vơ, cứ ngóng trông một ảo diệu bất ngờ, thôi ta xin trở về trong mộng ước bình thường. Ôi ta ơi !...Có phải trái tim ta trót đã lạc quyên cho người rồi chăng, ta mỏi mệt bơi, bơi ngược dòng đời, giọt lệ tình ta ướt nhuộm cả màn đêm, chợt bàng hoàng tỉnh giấc với thương đau, mang tình lặng lẽ ôm sầu mình ta, để đêm đêm giọt lệ nào trào ra khoé mắt ?!... khổ đau nào nuốt ngược vào lòng ta ...Có những lúc trong lời gió hú, ta nghe hồn theo thác lũ trên ngàn, ta ở lại ngục tù tâm tưởng. Người ơi, bến thương nào chia lìa không tiếc nhớ, mặc ta quay đi nghẹn ngào, người chẳng ngoảnh nhìn hay quay lại tiếc thương, người về nơi ấy là đâu …. mà không mang cả nỗi sầu cùng theo. Người đã quên mà ta cứ nhớ thương hoài, mà thôi ta ơi, cái gì cũng sẽ qua…. Mặc quá khứ đày đọa làm tím rịm đời nhau !...
Vô thường hỡi vô thường !...Kẻ ở lại thức tàn canh vắng máu càng rơi rơi …
Vô thường như con nước ngỡ ngàng trôi xa ...
Vô thường như vòng tay em ôm ta đêm nay, rồi mai thả theo con nước qua cầu gió bay...
vô thường... như những đam mê nồng cháy bùng lên qua đêm chăn chiếu ái ân, rồi mai em qua đời tôi như cơn gió thoảng, ...
Vô thường ơi vô thường ! Bẽ bàng duyên phận còn vương vấn gì… Ôi tan tác cuộc tình si !....
Em xa rồi, ngày mai... rồi sẽ ra sao ?... ta chẳng biết ...Xin hỏi người có biết không ?... . dẫu biết hay không ta vẫn phải nói với nhau lời sau cuối !….
Người ơi ! ….
“ Hãy nói đi lời giã biệt khi cần
Đừng im lặng ra đi trong vội vã ! … “
Đã chẳng tròn duyên như ước mơ, thì thôi chuyện trăm năm thổn thức nhớ mong, thêm sầu cay mắt lệ … Tình yểu mệnh cùng chết theo năm tháng … Nay đã xa rồi chỉ còn lại nỗi buồn mênh mang, với những ký ức xưa cũ, mặc cho cuộc tình lặng lẽ đi qua ! ……
Đêm sâu …tôi ngồi lặng lẽ , đôi mắt thả hồn trong một góc nhỏ lim dim, nghe thời gian lặng lẽ để quên mình, ta hụt hẩng một mình nghe chua xót, trái tim côi vẫn gắng đợi tình xa, lòng hỏi lòng tình đã chết còn đâu, ta ngậm ngùi thương tưởng phận bạc với chữ duyên ….tình ta như con nước không thuận chiều nên nước rẽ làm đôi, thôi đành nỗi niềm ném lại sau lưng ….
Ta chợt nhớ không làm kiếp thiêu thân lần nữa, không để lòng ta quay quắt sâu đậm vì “ Thời gian tưởng xóa nhạt phai rồi, kẻ ở thương chờ dạ nhói đau !..... “
nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn
18 - 05 - 2011
__________________
|
|
The Following User Says Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|

09-30-2011, 07:22 AM
|
 |
Administrator
|
|
Tham gia: Sep 2008
Posts: 2,701
Thanks: 2,135
Thanked 533 Times in 355 Posts
|
|
ĐỜI NHƯ MỘNG ẢO
( Thái Ngọc Sơn )

Từ chia ly !….
Dường như trái đất đậm thêm màu, ta ôm đổ vỡ lang thang nghe lòng tuyết lạnh, chân bước đi trong chiều vắng bần thần !... Ta đi nhặt lại mảnh tình rơi, sao lòng ta cứ mãi quay ngược đường dĩ vãng, trĩu nặng lòng ta mãi nhớ về em ! …Nhưng thời gian không sao xóa được hình hài đó, lòng muốn quên đi chuyệt tình ngày xưa ấy, nhưng vùng ký ức vẫn mãi hoài trăn trở, cõi lệ trong đời ta nợ nhau lời hẹn ước , mộng không thành đành vỡ theo mây. ….
Bên ngoài mưa vẫn rơi tuông, dường như cũng hiểu được nỗi buồn riếng ta ! … Mưa đêm nay mưa như nức nở, mãi u hoài qua lòng phố khuya, có phải mưa thương cho đời người quá ê chề … Mưa ! ta nhớ người úa xót hồn yễu mệnh ! ….

Ngày từng ngày, ngồi nuốt lệ chua cay, để đêm đêm ta tóc trắng đối diện đèn tàn, nặng nỗi ưu phiền sầu theo bóng người đi, thế là tình vỡ duyên mãi miết ! ….. Tiếc thay, trăng tình đã thiên thu, còn chăng là lối đẹp dấu lòng đau .!
Ngày đã muộn, đêm đang về hời hợt trên môi, ta ngoái nhìn để nghe đau rát tâm tư …. Nghe giọt buồn ngấn lệ tiễn chuyến đò thương ! …. Em đang đó, ta nhìn trong giấc ngủ hỏi lòng thoang thoảng nhớ ai đây, ta nhẹ nhàng nuốt lệ sầu rơi ….Từ chia ly, ta lại về với bến sông hoang vắng,!
Người ơi, đường trần bỗng đâu lại sóng gió, ta cô độc quên nụ cười an vị, từ đây tình lịm chết vì em đào huyệt tử, bỏ lại sau lưng những ân kỷ nụ hôn ngày ấy ! Em ra đi như bóng chim tăm cá, biền biệt phương trời không để lại chút dư âm !....
Ơi người ơi !
“ …. Đời nếu như là mộng ảo
Trăm năm đừng có chuyện chung đôi ! … “
Em ra đi trong nỗi lòng ta quặn thắt, muốn quên muốn nhớ ngổn ngang trong đời …. Em ơi, tôi đau xót, em vô tâm đành lòng ư. Có phải trời gieo oan trái cho vừa hai ta ! Một kiếp lạnh lùng sao vội sớm, ta nghe trĩu nặng trong hồn vạn tóc tang ……
” Chịu tang một kiếp một trời tình,
chỉ bởi không cùng được cộng sinh ! “
Em bây giờ xa mãi, ta nghe tình chua cay . …..
Ngoài kia trời lại mưa hay trời đang khóc, có phải đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa, mưa vô tình người lại quá vô tâm …. Đêm nay ta nghe mưa trong lòng nước mắt chảy trong tim, mưa ơi, mưa hiểu thế nào là hạnh phúc, còn nước mắt hiểu nỗi đau “ chia ly “ . Ta khóc chia ly hận lòng người gian dối, ta ôm hận vào lòng ta dỗ ta qua tháng ngày cây đời trầm lặng, ta ru bài sầu ru tình đau khổ, để người đang khóc nghe được một tiếng cười, để người đắng cay nghe được một lời hạnh phúc dù đến như gió thoảng, để người ngất ngưởng đỉnh cao nghe được một nỗi sầu đáy vực, khi cuộc tình mình vụn rã quanh mình mảnh vỡ duyên ! ….
Chén rượu sầu hết vơi rồi lại cạn … Chén quá khứ khó lòng mà đánh đổ, bởi tim lòng ân nợ chưa trã vay ! Duyên kiếp u tối, ta hận uất nhà mồ tình tội … Ta cô tình độc ẩm để qua đêm, ly rược say đời, thả hồn mình trong men đắng chơi vơi, ta say cho quên đời nghiệt ngã …. Nếu hóa kiếp ta xin làm viên đá, để suốt đời không sa ngã vô tri …. Khi cuộc tình đã chuyễn hóa một màu tang ! …
Tóc ngã màu vôi, theo nằm tháng sương chùng mây thắm, ta nghe nỗi nhớ nhung ướt đẫm cả linh hồn,.xin gói ái ân làm tình tiết một nấm mồ, gởi tình mình về tận cõi hư vô ! …..Cố nhân ơi, con đường tình mình đi sao dông rũi quá lênh đênh, Yêu thương ơi, sao vội vã quên mau, vội vàng nỡ chết, tim nhói đau khi viết lời vĩnh biệt, tay ôm mộng, môi uống từng giọt đắng, em tan biến, mang linh hồn nuối tiếc cất sâu vào ô nhung nhớ, xếp vào chổ ngậm ngùi, mắt lệ khô em cũng đã đi rồi ….
“ Bao giờ thời gian thôi ngừng đập
Thì chắc hồn tôi sẽ hết đau !.... “

nhạc sĩ - nhiếp ảnh Ngọc Sơn
12 - 09 - 2011
__________________
|
|
The Following 2 Users Say Thank You to KhangNhii For This Useful Post:
|
|
| Ðiều Chỉnh |
|
|
| Xếp Bài |
Linear Mode
|
Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
|
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts
HTML đang Tắt
|
|
|
Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:16 PM.
|